
Với nhiều phụ huynh Việt sống tại Mỹ, ngày họp phụ huynh không đơn thuần là một buổi gặp gỡ giáo viên. Đó là một trải nghiệm vừa quen vừa lạ, mang theo không ít lo lắng, hồi hộp và cả những suy ngẫm rất riêng về việc nuôi dạy con nơi xứ người.
Sự hồi hộp bắt đầu từ… thư mời
Ngày họp phụ huynh ở trường Mỹ thường được thông báo qua email hoặc ứng dụng của trường. Đọc thư mời, nhiều phụ huynh Việt đã bắt đầu thấy căng thẳng. Không phải vì sợ con học kém, mà vì lo mình không hiểu hết tiếng Anh, lo không diễn đạt được suy nghĩ, và lo mình không biết phải hỏi điều gì cho “đúng cách”.
Với những phụ huynh mới sang Mỹ hoặc còn hạn chế ngôn ngữ, buổi họp phụ huynh đôi khi trở thành một “bài kiểm tra” thầm lặng — không chỉ cho con, mà cho chính cha mẹ.
Không khí buổi họp: yên tĩnh và cá nhân
Khác với hình ảnh quen thuộc ở Việt Nam, nơi phụ huynh ngồi đông đủ trong lớp học, ngày họp phụ huynh ở Mỹ thường diễn ra theo hình thức gặp riêng từng gia đình. Mỗi cuộc hẹn kéo dài khoảng 10–15 phút, ngắn gọn nhưng tập trung.
Phòng học gọn gàng, giáo viên mỉm cười chào đón, bắt đầu bằng những nhận xét tích cực về học sinh. Với phụ huynh Việt, sự nhẹ nhàng và tôn trọng ấy tạo cảm giác dễ chịu, nhưng cũng khiến họ bối rối: không có bảng điểm xếp hạng, không so sánh con mình với bạn khác, mọi đánh giá đều mang tính cá nhân.
Khi cha mẹ Việt học cách lắng nghe

Trong buổi họp, giáo viên thường nói nhiều về thái độ học tập, khả năng giao tiếp, sự tự tin và cảm xúc của học sinh, hơn là điểm số. Điều này khiến nhiều phụ huynh Việt phải điều chỉnh lại cách nhìn quen thuộc của mình.
Có phụ huynh ngạc nhiên khi nghe giáo viên nhận xét: “Con anh/chị học tốt, nhưng hơi rụt rè khi phát biểu” hoặc “Con rất sáng tạo, nhưng cần thêm thời gian tập trung”. Những nhận xét ấy không kèm lời phê bình gay gắt, mà là gợi ý để cùng phối hợp giúp trẻ phát triển.
Với người Việt, vốn quen với cách giáo dục đề cao thành tích, buổi họp phụ huynh ở Mỹ trở thành dịp để học cách lắng nghe thay vì đánh giá, và hiểu rằng mỗi đứa trẻ có một nhịp phát triển riêng.
Rào cản ngôn ngữ và nỗi lo thầm lặng
Dù giáo viên luôn cố gắng nói chậm, dùng từ đơn giản, nhiều phụ huynh Việt vẫn mang tâm lý sợ hiểu sai. Có người chuẩn bị sẵn câu hỏi ở nhà, có người nhờ con làm “phiên dịch” trước buổi họp.
Không ít phụ huynh rời buổi họp với cảm giác chưa nói hết điều mình muốn, nhưng vẫn thở phào nhẹ nhõm vì con mình “ổn”. Đó là một nỗi lo rất Việt — lo âm thầm, không ồn ào, nhưng luôn hiện diện.
Sự khác biệt trong vai trò của phụ huynh

Một điểm khiến nhiều phụ huynh Việt suy nghĩ là vai trò của cha mẹ trong giáo dục ở Mỹ. Giáo viên thường xem phụ huynh như đối tác, không phải người chỉ đến để nghe báo cáo.
Họ khuyến khích phụ huynh trao đổi, chia sẻ hoàn cảnh gia đình, thói quen sinh hoạt của con. Điều này giúp phụ huynh Việt nhận ra rằng, việc nuôi dạy con ở Mỹ không chỉ là trách nhiệm của nhà trường, mà là sự phối hợp chặt chẽ giữa gia đình và giáo viên.
Khi buổi họp kết thúc, nhưng suy nghĩ còn ở lại
Rời trường học, nhiều phụ huynh Việt mang theo những suy nghĩ rất riêng. Có người tự hỏi liệu mình đã dành đủ thời gian cho con chưa, có người bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến cảm xúc của con, không chỉ điểm số.
Ngày họp phụ huynh ở trường Mỹ, vì thế, không chỉ là dịp để biết con học thế nào, mà còn là khoảnh khắc để cha mẹ Việt nhìn lại cách mình làm cha, làm mẹ nơi đất khách.
Một trải nghiệm giúp cha mẹ trưởng thành cùng con

Theo thời gian, nhiều phụ huynh Việt dần quen với những buổi họp như vậy. Sự lo lắng ban đầu nhường chỗ cho sự chủ động. Họ chuẩn bị câu hỏi, mạnh dạn chia sẻ và hiểu rằng việc đồng hành cùng con quan trọng hơn việc so sánh hay kỳ vọng quá mức.
Ngày họp phụ huynh ở trường Mỹ, qua góc nhìn người Việt, là một trải nghiệm vừa thử thách vừa đáng trân trọng. Nó nhắc nhở rằng, trong hành trình nuôi con nơi xứ người, cha mẹ không chỉ giúp con thích nghi với môi trường mới, mà chính họ cũng đang học cách thay đổi, lắng nghe và trưởng thành mỗi ngày.
