Khi những con phố tại Mỹ vẫn nhộn nhịp như thường lệ, xe cộ nối dài, cửa hàng sáng đèn và guồng quay công việc không ngơi nghỉ, thì trong lòng nhiều người Việt xa xứ, Tết Nguyên Đán lại mang một ý nghĩa rất khác. Không ồn ào, không rực rỡ, Tết nơi đất khách đến một cách lặng lẽ, sâu lắng và gợi lên nỗi nhớ quê nhà da diết hơn bao giờ hết.

Tết vẫn đến, dù không ở quê hương
Với người Việt sống tại Mỹ, Tết không phải là ngày nghỉ chính thức. Sáng mùng Một, nhiều người vẫn khoác áo đi làm, các tiệm nail vẫn mở cửa, nhà hàng vẫn đông khách như mọi ngày. Nhịp sống hiện đại không cho phép họ tạm dừng quá lâu để đón xuân. Thế nhưng, Tết vẫn đến theo cách rất riêng của cộng đồng người Việt.
Tết hiện diện trong nồi bánh chưng được nấu vội vào cuối tuần hiếm hoi rảnh rỗi, trong mâm cúng giản đơn đặt nơi góc nhà, hay trong những phong bao lì xì đỏ được chuẩn bị cẩn thận cho con trẻ. Dù không đủ đầy như ở quê hương, những nghi thức ấy vẫn mang theo hơi ấm của truyền thống và cảm giác sum vầy.

Tết vẫn đến, dù không ở quê hương
Ở những khu vực đông người Việt sinh sống như California, Texas hay Washington, không khí Tết trở nên rõ nét hơn. Các chợ Việt bắt đầu bày bán hoa mai, hoa đào, bánh mứt, lá dong, đậu xanh. Hội chợ xuân, múa lân, áo dài và tiếng Việt vang lên giữa lòng nước Mỹ, tạo nên một không gian thân quen, nơi người Việt tìm thấy cảm giác như đang “được về Tết” dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Nỗi nhớ quê nhà khi Tết về
Tết trên đất Mỹ thường gợi nhớ nhiều hơn là niềm vui trọn vẹn. Nhớ bữa cơm tất niên đông đủ, nhớ cảnh cả gia đình quây quần gói bánh, nhớ tiếng pháo giao thừa chỉ còn tồn tại trong ký ức, và nhớ cảm giác được sống chậm lại trong những ngày đầu năm mới.
Với những người mới sang Mỹ, nỗi nhớ ấy càng trở nên rõ rệt. Cái Tết đầu tiên xa quê thường là Tết của nước mắt, của sự bỡ ngỡ và cô đơn. Những cuộc gọi video về Việt Nam diễn ra vội vã vì lệch múi giờ, chỉ kịp nhìn thấy gương mặt người thân qua màn hình nhỏ. Trong khi đó, mạng xã hội ngập tràn hình ảnh gia đình sum họp, mâm cơm Tết ấm cúng càng khiến khoảng cách địa lý trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Giữ Tết cho con, giữ gốc cho mình
Đối với nhiều gia đình Việt tại Mỹ, Tết không chỉ là một dịp lễ mà còn là cơ hội để giữ gìn cội nguồn. Dù con cái sinh ra và lớn lên tại Mỹ, cha mẹ vẫn cố gắng duy trì những phong tục truyền thống: cho con mặc áo dài ngày Tết, dạy con chúc Tết bằng tiếng Việt, kể cho con nghe về ý nghĩa của ngày đầu năm mới và phong tục lì xì mang lời chúc may mắn.
Giữ Tết, với họ, không chỉ để vơi đi nỗi nhớ quê hương, mà còn là cách nhắc nhở bản thân và thế hệ sau về nguồn gốc, về những giá trị gia đình và văn hóa Việt giữa một xã hội đa văn hóa và hội nhập sâu rộng.

Giữ Tết cho con, giữ gốc cho mình
Tết xa quê nhưng không lạc lõng
Dù sống xa quê hương, cộng đồng người Việt tại Mỹ vẫn tìm thấy sự ấm áp trong những buổi họp mặt đồng hương, những lời chúc Tết giản dị, những bữa cơm chung mang hương vị quê nhà. Chính sự gắn kết ấy giúp Tết nơi đất khách bớt lạnh lẽo và trở nên gần gũi hơn.
Tết trên đất Mỹ có thể không rộn ràng, không đủ đầy như ở quê hương, nhưng lại mang một vẻ đẹp rất riêng lắng đọng, hoài niệm và chan chứa tình người. Với nhiều người Việt xa xứ, Tết không chỉ là một dịp lễ, mà còn là ký ức, là nỗi nhớ, là sợi dây vô hình nối liền hai bờ đại dương nơi có quê hương và nơi đang gọi là nhà.
Cuối cùng, Tết đối với người Việt nơi xứ người không chỉ là một mốc thời gian để bước sang năm mới, mà còn là khoảnh khắc để mỗi người lắng lại giữa những bộn bề đời sống. Tết nhắc họ nhớ mình đã đi xa đến đâu, đã trưởng thành như thế nào, nhưng đồng thời cũng nhắc rằng có những giá trị không bao giờ thay đổi.
Trong nhịp sống hiện đại nơi đất khách, Tết trở thành điểm tựa tinh thần, nơi ký ức về gia đình, quê hương và cội nguồn được gìn giữ một cách lặng lẽ nhưng bền bỉ. Và có lẽ, chính trong nỗi nhớ ấy, người Việt xa xứ tìm thấy ý nghĩa sâu xa nhất của Tết không chỉ là trở về một địa điểm, mà là trở về với chính mình.
